Nực cười cho “thánh phán” Bùi Thanh Hiếu

Thứ Hai, 30.11.2020, 19:27

Các thế lực thù địch liên tiếp tung tin, bịa đặt, xuyên tạc hòng phá hoại niềm tin của nhân dân đối với Đảng trong sự nghiệp đổi mới xây dựng quê hương, đất nước và xây dựng, chỉnh đốn Đảng hiện nay. Đáng chú ý, công tác nhân sự là vấn đề dễ bị xuyên tạc, bịa đặt, lợi dụng chống phá nhiều nhất.

Nói đến làng dân chủ, chắc hẳn mọi người không còn xa lạ gì với cái tên Bùi Thanh Hiếu, nhân vật có số má trong phong trào “dân chủ” với thương hiệu “người buôn gió”. Mới đây, Bùi Thanh Hiếu lại gây sự chú ý khi tự “sắm vai” người phán xử công tác nhân sự cấp cao, khiến cho ai đọc cũng phải bật cười.

Bùi Thanh Hiếu được biết đến với cái danh “kẻ lái buôn chính trị” lại sắm vai “Người phán xử” về nhân sự cấp cao

Từ con nghiện đến kẻ “lái buôn chính trị”

Bùi Thanh Hiếu sinh năm 1972 tại Tiên Lữ – Hưng Yên, nhưng sống cùng với bố là ông Bùi Văn Hợp (ở Hàng Buồm, Hoàn Kiếm, Hà Nội) nghiện thuốc phiện nặng, chẳng có thời gian chăm sóc tới con cái.

Y học hành bết bát và nhanh chóng trở thành con nghiện khi mới 12 tuổi. Dật dờ cùng đám bạn xấu, móc máy, quay quắt để kiếm tiền thỏa cơn nghiện. Năm 1994, bị công an quận Hoàn Kiếm bắt vì tổ chức sử dụng ma túy và bị tòa tuyên 45 tháng tù và 2 năm quản chế.

Ngựa quen đường cũ, kiểu như dân gian ta có câu “Giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời”. Ra tù, Bùi Thanh Hiếu trở thành dân anh chị có số có má. Được vài tháng, đến 7/1998, Hiếu lại tham gia hoạt động cưỡng đoạt tài sản của công dân và bị công an địa phương xử lý hành chính. Năm 2011, bị công an phường Ngọc Khánh bắt vì tội tàng trữ súng đồ chơi trong danh mục cấm sử dụng…

Bước ngoặt để Bùi Thanh Hiếu trở thành một nhà “rân chủ” đó là việc Trung Quốc xâm phạm chủ quyền biển đảo Việt Nam khiến cho làn sóng phản đối của người Việt tăng cao. Các thế lực thù địch như Việt Tân, Hội Anh em Dân chủ… cũng lợi dụng tình thế đó để kích động người dân.

Và Bùi Thanh Hiếu tham gia vài buổi “biểu tình chống Trung Quốc” ở hồ Hoàn Kiếm. Đám “rân chủ” nhanh chóng nhận Hiếu sẽ trở thành thành viên tích cực của nhóm nếu biết lợi dụng. Kết quả, chỉ sau vài lượt nhào nặn của truyền thông lề trái, từ một con nghiện, kinh doanh ma túy, cưỡng đoạt tài sản công dân… bỗng biến thành một khuôn mặt sáng giá, đấu tranh cho dân chủ và nhân quyền trong nước, mà chúng ta thường gọi là kẻ “lái buôn chính trị”.

Đúng ra mà nói thì chúng ta không nên bàn tán gì với những kẻ tù, tội nghiện ngâm như Bùi Thanh Hiếu. Nói đúng ra, “gã lái buôn” này đơn giản chỉ nói những lời mà con nghiện thèm thuốc để kêu đám dân chủ cho ít tiền mua thuốc. Một lý lịch bất hảo, lười lao động, sống ích kỷ và hẹp hòi… nên bị Việt Tân lợi dụng mà thôi.

Nực cười khi trở thành “thánh phán”

Thời gian qua hẳn chúng ta đều nhận thấy một điều, càng đến gần Đại hội XIII thì các hoạt động chống phá của các phần tử chống đối diễn ra càng rầm rộ hơn, đặc biệt là vấn đề nhân sự luôn trở thành trọng tâm.

Theo đó, vấn đề nhân sự bị một số thế lực bên ngoài can thiệp, chỉ đạo, xuyên tạc. Các thế lực bên ngoài tự “dựng lên” danh sách lãnh đạo cấp cao… như thể họ là người trong cuộc. Chưa dừng lại, các nhà “rân chủ” còn “tung hô”, ngụy tạo rằng, đại biểu dự Đại hội XIII của Đảng chỉ còn việc “giơ tay biểu quyết” đồng ý mà không thể có ý kiến gì khác. Trắng trợn dựng chuyện, xuyên tạc: Đại hội Đảng là hình thức; là một dịp tái cơ cấu cán bộ theo lối phe cánh lợi ích nhóm..v..v.

Như đã đề cập, mới đây Bùi Thanh Hiếu đã lại sắm vai “người phán xử” cho vấn đề nhân sự cấp cao. Chẳng hạn, trên trang mạng của mình, Bùi Thanh Hiếu tự phán xét các phương án công tác nhân sự cấp cao: “Phương án ông Trọng ở lại thêm làm Tổng Bí thư, anh Vượng là Chủ tịch nước, anh Phúc làm Thủ tướng, anh Trương Hoà Bình làm Thường trực Ban bí thư hoặc Chủ tịch Quốc hội là phương án hay nhất.

Như thế sẽ có nhiều phe và các phe yếu thế hơn có cơ hội củng cố thực lực của mình, đến giữa kỳ sẽ giết nhau tàn khốc bằng cái gọi là chống tham nhũng, tiêu cực…

Tiếp lời “người buôn gió”: “Ông Trọng già người theo ông sẽ ít dần đi, ông Vượng khó có thể là người quy tụ tay chân để làm thành thế lực mạnh nhất. Anh Phúc và anh Trương Hoà Bình sẽ yêu quý nhau như Thứ trưởng Duy Ngọc và sếp cũ Chung Con.

Phương án như thế sẽ không có ai nắm được quyền hết cả, rồi sẽ có nhiều phe nhỏ hơn hình thành. Đến đại hội 14 không phải chỉ có 3 hay 4 phe như bây giờ, mà có đến 7 hay 8 phe phái tranh giành quyền lực. Lúc Trọng già chết đi, chẳng còn ai lý luận nắm dây cương cho đảng, cỗ xe bát mã chạy tứ tán vui phải biết”.

Những lời lẽ của y đọc qua tưởng như là người tường tận ngõ ngách chuyện chính trị nước nhà. Nhưng không, chúng ta đừng lầm tưởng giữa một người am hiểu chính trường theo hướng yêu nước yêu dân tộc và một người luôn có tư tưởng chống phá, “lái buôn” để kiếm chác đồng tiền bẩn thỉu từ thế lực thù địch như Bùi Thanh Hiếu. Tất cả, đều là những phỏng đoán vô căn cứ!

Thực tế này cho thấy, luôn có một trở lực không kém phần khó khăn, thách thức đó là các thế lực thù địch, các đối tượng cơ hội, bất mãn, thoái hóa, biến chất… luôn tìm những sơ hở, yếu kém, khuyết điểm hay sự thiếu thông hiểu của một bộ phận người dân mà ra sức tung ra những luận điệu xuyên tạc, bịa đặt nhằm phá hoại niềm tin của nhân dân vào sự lãnh đạo của Đảng và rộng hơn là đối với toàn bộ sự nghiệp mà Đảng cùng toàn thể nhân dân Việt Nam đổ biết bao xương máu, công sức mới có được.

Trong khi đó, công tác nhân sự, cán bộ của Đảng được thực hiện theo một quy trình chặt chẽ. Đại hội XIII của Đảng là cơ quan cao nhất của Đảng, sẽ thực hiện quyền lựa chọn bầu ra một đội ngũ cán bộ xứng đáng, thật sự vững vàng, có đủ bản lĩnh, phẩm chất, có uy tín cao và năng lực giỏi để giải quyết công việc, xử lý kịp thời, đúng đắn, có hiệu quả những tình huống phức tạp có quan hệ đến sự nghiệp xây dựng, phát triển và bảo vệ Tổ quốc, sự sống còn của chế độ.

Vì lẽ đó, Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng khẳng định, công tác chuẩn bị nhân sự Đại hội XIII của Đảng không chỉ là nhiệm vụ của Tiểu ban nhân sự, của Bộ Chính trị, Ban Bí thư, của Ban Chấp hành Trung ương mà là nhiệm vụ quan trọng của cả hệ thống chính trị. Phải dày công chuẩn bị, phải xác định đây là nhiệm vụ đặc biệt quan trọng, là nhiệm vụ “then chốt của then chốt”, có liên quan đến sự sống còn của Đảng, vận mệnh của chế độ, sự phát triển, vững mạnh của đất nước.

Những gì đang diễn ra ở dải đất Việt Nam , dù là biến động về kinh tế, chính trị… như thế nào, thì niềm tin của nhân dân đối với sự nghiệp đổi mới và xây dựng, chỉnh đốn Đảng hiện nay là niềm tin đã được tôi luyện trong thực tiễn cách mạng Việt Nam.

Nhân dân nguyện một lòng theo Đảng, Đảng một lòng, một dạ phục vụ Tổ quốc, phục vụ nhân dân, ngoài lợi ích của Tổ quốc, của nhân dân thì Đảng Cộng sản Việt Nam không có lợi ích nào khác, chân lý đó đã được thực tiễn kiểm nghiệm và minh chứng.

Vì thế, những lời lẽ của “người buôn gió” nói riêng và các thế lực thù địch đứng phía sau cũng chỉ là cơn gió thoảng qua, càng nói càng thấy nực cười, lố bịch. Và nó không thể làm lay động được niềm tin của dân với Đảng, không làm thay đổi được bản chất tốt đẹp của Đảng Cộng sản.