Nếu được khóc, tôi sẽ khóc cho nhân dân

Thứ Năm, 18.01.2018, 11:37

Buồn thay những giọt nước mắt ân hận, chua xót của các bị cáo và “những giọt nước mắt vô hình” xót xa, trăn trở của nhân dân.

Sáng ngày 17/01 đã diễn ra buổi xét xử cuối của phiên tòa sơ thẩm vụ án “Cố ý làm trái” và “Tham ô tài sản” xảy ra ở Tập đoàn Dầu khí Việt Nam (PVN) và Tổng công ty Xây lắp Dầu khí Việt Nam (PVC). Trong buổi xét xử này, các bị cáo được phép nói lời sau cùng trước khi Hội đồng xét xử (HĐXX) tiến hành nghị án, nhiều cái cúi đầu, nhiều lời xin lỗi, những giọt nước mắt đã rơi. Đó là những giọt nước mắt của sự ân hận, chua xót, và hẳn những giọt nước mắt không chỉ lăn trên gò má của bị cáo, người thân của bị cáo mà còn của rất nhiều người khác nữa ở trước, trong và sau phiên tòa này.

Các bị cáo trong vụ án đều đã lần lượt bước lên bục khai báo, được phép nói lên những lời sau cùng. Bị cáo Trịnh Xuân Thanh đã bật khóc, xin HĐXX thận trọng, cân nhắc về tội trạng của mình, liên tục nghẹn ngào khi nói về gia đình, mong muốn được sang nước ngoài để gặp mặt vợ con lần cuối khi phiên tòa này kết thúc. Bị cáo Đinh La Thăng xin HĐXX xem xét cho bị cáo được thay đổi biện pháp ngăn chặn để bị cáo có thể chăm sóc bố đang mắc bệnh hiểm nghèo và được ăn Tết với gia đình, bị cáo nói rằng mình đang còn nợ Đảng, Nhà nước và nhân dân nhiều thứ như: cao tốc Bắc Nam, sân bay Long Thành, khát khao đưa TP. Hồ Chí Minh thành trung tâm hành chính mới…Sau đó, các bị cáo Vũ Đức Thuận, Nguyễn Quốc Khánh, Bùi Mạnh Hiển, Phùng Đình Thực, Nguyễn Quốc Khánh,…cũng đã giãi bày tâm tư, nỗi ân hận của mình trước HĐXX. Tựu chung lại, buổi xét xử sơ thẩm cuối cùng đượm trong nước mắt, những lời xin lỗi muộn màng đến từ các bị cáo.

Trong quá trình xét xử vụ án, không ít ý kiến thể hiện sự cảm thông, chia sẻ với các bị cáo trước những hành vi phạm tội đang bị xét xử. Có ý kiến thể hiện rõ quan điểm bênh vực cho các bị cáo trước những vi phạm có liên quan, đồng thời đòi hỏi thiếu tính pháp lý về việc cần xem lại thể chế quản lý Nhà nước, bởi nếu nhìn ở góc độ này, không ít người vừa là tội nhân, lại vừa là nạn nhân. Thậm chí có người còn lập Fanpage kêu gọi người dân ủng hộ bị cáo Đinh La Thăng trắng án…

Những sai phạm tại Tập đoàn Dầu khí Quốc gia Việt Nam gây thiệt hại nghiêm trọng cho nền kinh tế và uy tín của Nhà nước

Quả thật nếu đánh giá một cách khách quan, các bị cáo đều từng là những lãnh đạo quan trọng, giữ những chức vụ cao, là những cột trụ cho các tập đoàn, công ty như PVN, PVC, nên dù ít, dù nhiều cũng không thể phủ nhận những đóng góp của các bị cáo cho ngành dầu khí và cho đất nước. Thế nhưng công và tội phải rạch ròi, tình cảm, sự yêu mến và pháp luật là phân minh, không thể đánh đồng, lẫn lộn với nhau. Phải chăng chúng ta chỉ nên dừng lại ở mức cảm thông cho các bị cáo, cảm thông cho hoàn cảnh của những người đã phạm tội, đứng trước pháp luật đã thật sự ân hận, nhận ra lỗi lầm của mình, biết xin lỗi xã hội; cảm thông cho hoàn cảnh gia đình hiện tại của một số bị cáo, nhưng hãy khoan, đừng vội khóc, giành những giọt nước mắt cho các bị cáo, đừng để tình cảm lấn át lý trí. Tại sao lại như vậy? Bởi vì nếu có thể hãy dành những giọt nước mắt ấy cho người đáng thương cảm hơn, đó chính là…nhân dân.

Tập đoàn Dầu khí Quốc gia Việt Nam là đơn vị thuộc sở hữu của Nhà nước. Hay nói cách khác Nhà nước giữ 100% vốn tại tập đoàn này, khi làm ăn thua lỗ, đầu tư không hiệu quả, gánh nặng không chỉ đè lên đôi vai của chính doanh nghiệp mà còn đối với ngân sách Nhà nước, mà ngân sách chính là tiền bạc, của cải, công sức, những giọt mồ hôi, nước mắt của người dân. Gần 1.200 tỉ đồng bị chi sai mục đích, gây thất thoát, lãng phí 120 tỉ đồng, những dự án bê bối như nhiệt điện Thái Bình 2, hàng loạt công trình không cân đối được tài chính. Nghe mà xót, nhìn mà đau, nhìn vào những con số khủng khiếp ấy, hẳn ai trong chúng ta cũng đều uất nghẹn, bàng hoàng. Có đáng thương, đáng khóc cho nhân dân không khi mà chính họ lúc tận tay nộp những đồng tiền thuế đều rất phấn khởi, hy vọng đem chút sức mình góp phần vào phát triển chung của đất nước, nhưng bỗng chốc bị những cán bộ, lãnh đạo Nhà nước “ném xuống sông xuống bể”. Trong khi con số nợ công đang ngày càng nhích dần lên, tăng lên từng quý, mỗi người dân gánh nợ hàng chục triệu thì hàng trăm, hàng ngàn tỉ đồng lại bị chi sai, vô tội vạ, bốc hơi oái ăm.

Và đâu chỉ dừng lại ở đó, ngoài tài sản của công, ngân sách Nhà nước bị thất thoát nghiêm trọng thì thứ quý giá hơn nhiều đó là niềm tin cũng bị vơi đi rất lớn. Có thể nói các bị cáo trong đại án này đều đã từng giữ những chức vụ “đức cao vọng trọng”, được nhân dân, Chính phủ tín nhiệm, ủng hộ, đề cao, thậm chí còn được mến mộ, tin yêu hết mực. Nhân dân đã từng hy vọng rất nhiều vào một tập đoàn lớn mạnh, là hạt nhân, “anh cả” của nền kinh tế, tin tưởng vào những lãnh đạo dám nghĩ, dám làm, mạnh mẽ, quyết đoán. Thế nhưng sau tất cả, điều còn lại có chăng vẫn là những giọt nước mắt muộn màng, những lời xin lỗi đã quá trễ trước những sai phạm quá đỗi nghiêm trọng, những bộc bạch, giãi bày xin được tha bổng. Con người Việt Nam vốn độ lượng, bao dung, những ai có tội, thành khẩn, thành thật nhận lỗi sẽ được tha thứ nhưng liệu rằng các bị cáo hôm nay có biết được những giọt nước mắt chảy âm thầm, những nỗi đau âm ỉ trong lòng của nhân dân hay không? Cán bộ từ dân mà ra, là đầy tớ, là công bộc của nhân dân, Đảng ta đau xót nhường nào vì cán bộ vi phạm kỉ luật, bị truy tố trước pháp luật thì nhân dân cũng đau nhường ấy. Vậy nên hãy để những giọt nước mắt để khóc cùng, cảm thông cùng với nhân dân.

Phiên tòa “chưa từng có trong lịch sử tư pháp” đã sắp kết thúc, không lâu nữa những bản án công minh, khách quan sẽ được tuyên phạt với các bị cáo. Dư âm của phiên tòa này sẽ còn đọng lại mãi trong mỗi người dân, trong mỗi vị cán bộ. Rồi đây người ta sẽ còn bàn nhiều, nhắc nhiều tới nó không chỉ vì tính chất đặc biệt của vụ án, của các bị cáo và còn bởi những cảm xúc, những giọt nước mắt, đó là những nỗi lòng cay đắng, tủi hổ, dòng lệ xót xa của bị cáo, gia đình, người thân, sự bức xúc, vừa giận vừa thương và những giọt nước mắt vô hình xót xa, trăn trở của nhân dân.