“Không nghe đừng trách”: sao mà hách dịch đến vậy?

Thứ Năm, 18.01.2018, 14:37

Cán bộ hách dịch khiến người dân bị mất niềm tin vào cơ quan công quyền.

Theo bài viết ““Can thiệp đấu thầu, chủ tịch huyện dọa ‘không nghe đừng trách’” đăng tải trên báo chí, để “ngăn cản” nhà thầu, Chủ tịch huyện Hoài Nhơn, tỉnh Bình Định đã trực tiếp gặp mặt chủ thầu và đề nghị họ không tham gia đấu thầu. Khi chủ thầu không đồng ý, vị này đã “mạnh dạn” nhắn tin với nội dung: “Em đã nói hết tình hết nghĩa với chị rồi. Nếu chị không nghe thì em cũng không còn gì để nói với chị. Mọi việc sau này chị tự lo liệu và đừng trách gì lãnh đạo huyện nhé. Em sẽ không bao giờ gọi chị nữa. Cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng”. Đọc những lời lẽ trên, tôi chỉ thấy bức xúc. Không hiểu vị Chủ tịch huyện này nghĩ gì mà có thể có những lời lẽ như vậy với nhân dân. Phải chăng thời gian qua, chúng ta đã quá dễ dãi trong công tác quản lý cán bộ nên dẫn đến tình trạng nhiều vị lộng ngôn, lộng hành, không biết mình là ai, không rõ mình ở vị trí như thế nào?

Tuy vậy, muốn hiểu rõ ngọn ngành thì cần có thông tin đa chiều. Mặc dù ông Chủ tịch huyện đã thừa nhận mình đã nhắn tin cho chủ thầu với lời lẽ như trên nhưng với cá nhân tôi, muốn có kết luận cuối cùng về vấn đề này cần có sự can thiệp của cơ quan chức năng. Thế nhưng, nếu đúng là huyện “ép” thầu như trên thì đây là một điều không thể chấp nhận, vi phạm nghiêm trọng pháp luật của Việt Nam.

Khi quan lộng hành

Cán bộ hách dịch khiến người dân bị mất niềm tin

Thực tế thời gian qua, chúng ta dã chứng kiến không ít “ông qua” lộng hành. Với quyền lực trong tay, họ dần dần bị tha hóa, trở thành những ông quan như trong thời phong kiến – những người “đè đầu cưỡi cổ nhân dân”, không coi nhân dân ra gì.

Chủ tịch Hồ Chí Minh đã nhấn mạnh: “cán bộ là công bộc của nhân dân”. Vậy nhưng đến nay, liệu cán bộ có còn là công bộc của nhân dân nữa hay không? Rõ ràng, bên cạnh những cán bộ hết tâm, hết lòng, hết sức lo nghĩ cho dân, chăm chút cho dân thì còn tồn tại một số lượng không nhỏ những người mang danh cán bộ nhưng chỉ biết đe dọa, bức bách người dân. Nếu nói thẳng ra, họ cũng chẳng xứng với hai từ cán bộ. Họ đã làm cho ý nghĩa thực sự của hai tiếng cán bộ bị bôi lem, vấy bẩn.

Quay lại với vụ việc Chủ tịch Uỷ ban nhân dân huyện Hoài Nhơn đe dọa nhà thầu, tôi phải khẳng định trong xã hội còn vô số vụ việc tương tự, vấn đề ở đây chẳng qua chỉ là chưa bị phanh phui ra mà thôi. Thông qua câu chuyện này, chúng ta có thể thấy hai vấn đề nổi lên. Thứ nhất, đó là việc cán bộ ngông nghênh, hách dịch; thứ hai là việc cán bộ kém hiểu biết, không biết luật (hoặc cũng có thể là biết luật nhưng cố tình vi phạm).

Việc cán bộ ngông nghênh, hách dịch với người dân chẳng phải là điều gì xa lạ. Cũng đi lên từ người dân bình thường, vậy nhưng không hiểu sao khi nắm trong tay quyền lực, nhiều người lại tha hóa, nảy sinh căn bệnh hách dịch, xa dân. Chúng ta chẳng thể đổ lỗi cho quyền lực làm tha hóa cán bộ. Lỗi ở đây có lẽ là do chúng ta đã “giao trứng cho ác”, không tìm được người tài đức ngồi vào vị trí lãnh đạo mà thôi. Mà không, với tình trạng không ít nơi “mua quan bán tước”, không ít người “con ông cháu cha” chẳng cần phấn đấu vẫn ngồi vào vị trí lãnh đạo thì việc họ hách dịch, xa dân, thậm chí là kém hiểu biết cũng chẳng có gì khó lý giải.

Để giải quyết các tiêu cực như trên, để những vụ việc đáng buồn liên quan đến cán bộ không xảy ra, thời gian tới chúng ta cần kiên quyết hơn nữa trong công tác cán bộ. Đặc biệt, khi tiến hành bổ nhiệm một người, chúng ta phải thực sự công tâm để lựa chọn được những người có tài, có đức, có năng lực và hiểu biết.

Cán bộ sai phạm: nếu cần thiết phải kiên quyết loại trừ

Đã là con người thì ai cũng có sai lầm và xứng đáng có cơ hội sửa sai. Tuy nhiên, một khi là cán bộ lãnh đạo thì cần hạn chế đến mức thấp nhất việc mắc sai lầm. Bởi với vị trí của mình, các sai lầm của lãnh đạo không chỉ là việc riêng của cá nhân họ mà nó còn liên quan đến uy tín của Đảng, Nhà nước.

Khi phát hiện cán bộ, đặc biệt là cán bộ lãnh đạo có dấu hiệu sai phạm thì điều tiên quyết là chúng ta phải nhanh chóng xác minh, làm rõ thông tin và kết luận về vấn đề, tránh để cho các đối tượng xấu có cơ hội lợi dụng tuyên truyền, vu cáo Đảng và Nhà nước ta. Cùng với đó, nếu xác định cán bộ sai phạm thì phải có biện pháp xử lý mạnh tay, đúng người đúng luật, tránh tình trạng đưa ra chế tài cho có, cho xong như nhiều vụ việc thời gian qua. Đặc biệt, nếu cần thiết thì chúng ta phải mạnh dạn loại trừ những người vi phạm ra khỏi bộ máy công quyền. Nói thật, một khi đã nhúng chàm thì rất khó để có thể xóa bỏ vết nhơ đã có. Đó là chưa kể, nhiều người thấy mình sai phạm nhưng chỉ bị xử lý một cách nhẹ nhàng thì sinh ra tâm lý coi thường pháp luật, tiếp tục thực hiện các hành vi sai trái khác theo tính chất hành vi sau nguy hiểm hơn hành vi trước.

Quản lý cán bộ là nhiệm vụ quan trọng trong thời gian tới. Nếu không muốn chính những “ông quan” làm cho người dân mất niềm tin vào Nhà nước thì chúng ta phải chấn chỉnh kịp thời và xử lý nghiêm khắc những kẻ lộng ngôn, lộng quyền, coi thường pháp luật. Đồng thời, chúng ta cũng phải giải quyết các tiêu cực trong công tác cán bộ để không tạo cơ hội cho những kẻ xấu có cơ hội chui sâu, leo cao vào vị trí lãnh đạo.